Latest Post

NGUỒN:          BÀI VIẾT CỦA TIẾN SĨ: ĐẶNG HOÀNG GIANG TRÊN BÁO VIETNAMNET
Quan điểm "làm giầu trước hết, dọn dẹp thiệt hại sau" được thực hiện ở nhiều quốc gia trong mấy thập kỷ qua đã gây hại khôn lường.
Việt Nam có mức độ phát triển như thế nào, khi so với quốc gia Châu Á khác, ví như Hàn Quốc chẳng hạn? Với câu hỏi này, phản xạ đầu tiên của chúng ta là đi tìm thu nhập bình quân đầu người để so sánh. GDP trên đầu người của Hàn Quốc hiện nay là 26000 USD, gấp 14 lần Việt Nam.
Thật là một phép tính nhanh gọn và tiện lợi, và đó cũng là lý do vì sao một con số thống kê khô khan như GDP lại nổi tiếng rộng rãi hơn bất cứ một ngôi sao màn bạc nào.
Được giới thiệu năm 1932 bởi nhà kinh tế học Simon Kuznets, nó nhanh chóng có một sự nghiệp ngoạn mục. Năm 1944, nó trở thành chuẩn mực quốc tế để đo lường một nền kinh tế. Năm 1978, bảng thống kê quốc tế đầu tiên, với số liệu từ hơn 100 nước, cho phép người ta so sánh các quốc gia với nhau, như chúng ta vừa làm giữa Hàn Quốc và Việt Nam. Năm 1999, Bộ Công thương Hoa kỳ tuyên bố GDP là một trong những phát minh vĩ đại nhất của thế kỷ 20. Tới nay, nó là vẫn là chỉ số đầu tiên và quan trọng nhất được dùng để đánh giá xem chính phủ một đất nước làm ăn thế nào.
Và đấy cũng là nguồn căn của vấn đề. Theo Ngân hàng Thế giới, GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2013 tăng hơn gấp rưỡi so với 2009. Nhưng bạn có thấy cuộc sống của mình tốt đẹp lên nhiều như vậy hay không? Tôi cá là không. Trong 5 năm qua bạn có thể đổi được cái xe máy, thay bộ sa lông cũ, mua một cái iPad, và cho gia đình đi chơi Singapore. Thế nhưng, so với 5 năm trước, hàng ngày bạn bị hít khói lâu hơn trong cái biển xe tắc đường lúc tan tầm, cây xanh và hồ nước trong thành phố ngày một ít đi, mở báo ra thì toàn rác và kền kền rỉa xác, phong bì tết cho sếp ngày càng phải dầy lên, đi nộp thuế cũng bị hành lên hành xuống.
Như ta đã thấy, GDP không phản ánh được đầy đủ chất lượng cuộc sống, hay "mức độ phát triển".
Những vấn đề như bất bình đẳng, ô nhiễm môi trường, bạo lực xã hội, bất công v.v... không xuất hiện trong đó. Người ta tính rằng, nếu tính đến những huỷ hoại môi trường ở Trung Quốc thì hàng năm phải đánh tụt GDP của nước này tới 3%. Luật pháp Brunei, nước giầu thứ 5 trên thế giới theo thu nhập bình quân, cho phép ném đá tới chết những người đồng tính và những người ngoại tình. Ở Saudi Arabia, một quốc gia giàu có tương đương với Ý và New Zealand, phụ nữ không được phép lái ô tô, không được xuất cảnh mà không có nam giới đi kèm, và sẽ chỉ được bầu cử lần đầu vào năm 2015 tới. Bạn có muốn sống ở những quốc gia "thịnh vượng" đó không?
quốc gia hạnh phúc, mãn nguyện, người dân, phát triển, tăng trưởng
GDP không phản ánh được đầy đủ chất lượng cuộc sống, hay "mức độ phát triển". Những vấn đề như bất bình đẳng, ô nhiễm môi trường, bạo lực xã hội, bất công v.v... không xuất hiện trong đó. Ảnh: Long Anh
Càng ngày càng có nhiều tiếng nói cho rằng việc quá bị ám ảnh bởi GDP dẫn chúng ta tới một bế tắc trong triết lý phát triển. Cuộc chạy đua về GDP là một cuộc chạy đua lạc lối. Thượng nghị sĩ Robert Kennedy của Mỹ có lần phát biểu: "GDP không bao gồm vẻ đẹp của thơ ca, sự bền vững của hôn nhân, mức sắc sảo của các cuộc tranh biện, mức liêm chính của viên chức. Nó không đo được lòng dũng cảm, trí tuệ, hay cam kết của chúng ta với đất nước. Nó đo mọi thứ, trừ những gì làm cho cuộc sống này đáng sống." Gần đây nhất, năm 2009, nhà kinh tế học đoạt giải Nobel nổi tiếng Joseph Stiglitz yêu cầu chấm dứt "chủ nghĩa tôn thờ" GDP.
Nhưng điều gì làm cuộc sống này đáng sống?
Theo Khối Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD), mức độ an sinh (well-being) của người dân không những được thể hiện qua thu nhập, sức khoẻ, môi trường, giáo dục, an ninh mà còn qua chất lượng dịch vụ công và sự tham gia của người dân vào đời sống cộng đồng. "Chỉ số Hành tinh Hạnh phúc" (có lẽ nổi tiếng nhất với chúng ta vì nó đặt Việt Nam vào vị trí số 2 trong xếp hạng, gây nhầm tưởng là người Việt hài lòng với cuộc sống vào loại nhất thế giới) được tính tỉ lệ thuận với tuổi thọ trung bình và cảm nhận của người dân về an sinh, và tỉ lệ nghịch với mức độ tiêu thụ tài nguyên của nền kinh tế. Việt Nam xếp hạng cao vì có tuổi thọ trung bình khá cao, tương đương với Slovakia, trong khi tiêu thụ tài nguyên chỉ bằng một phần ba nước này. Cách tính này trừng phạt các nước phát triển (Mỹ xếp hạng 105!) vì mức độ sử dụng năng lượng của họ.
Trong khi đó, mức an sinh theo cảm nhận chủ quan, tức là mức độ hài lòng với cuộc sống của Việt Nam chỉ đứng ở mức trung bình, và bằng 2/3 của Bắc Âu. Nói vậy để thấy rằng Việt Nam xếp hạng cao ở đây không phải do người Việt "lạc quan tếu", "dễ bằng lòng", "buông xuôi" như một số báo chí đã bình luận trong thời gian qua, mà là do chúng ta còn chưa đi nhiều ô tô, và tuy có một cuộc đời còn nhiều bức xúc nhưng bù lại thì sống lâu.
Phong trào hướng tới hạnh phúc thay vì chạy theo tăng trưởng kinh tế đã đạt tới mức độ toàn cầu. Năm ngoái, Liên hiệp quốc phát hành các hướng dẫn để các quốc gia đo lường mức "an sinh chủ quan" của người dân, một khái niệm thường được hiểu rộng hơn "hạnh phúc", bao gồm sự tự đánh giá về trạng thái tinh thần và tình cảm của người dân, và về "cuộc sống của mình có mục đích và ý nghĩa hay không". Theo triết lý này, một người ngồi sau xe Lexus, nhưng cáu bẳn, lo lắng và bị xâm chiếm bởi một cảm giác trống rỗng, sẽ được coi là bất hạnh hơn người đi xe đạp bên cạnh, tâm trạng thanh thản, và thấy những gì mình làm thật có ý nghĩa.
Đi đầu phong trào này là Bhutan. Năm 1972, vua Jigme Singye Wangchuck, lúc đó mới 17 tuổi, tuyên bố mục tiêu của mình không phải là tăng trưởng GDP, mà là tăng trưởng "Tổng hạnh phúc quốc nội" - hay là GNH. Để tránh hiểu lầm: Bhutan không từ chối đường nhựa, ô tô, TV hay internet, và người dân ở đây không chỉ muốn ngồi khoác vai nhau trong các túp lều tranh với nét mặt rạng rỡ. Trước hết, GNH của họ bao gồm các lĩnh vực kinh điển: thu nhập, việc làm, chất lượng giáo dục, y tế, và môi trường. Nhưng nó cũng đo hiệu quả của hệ thống quản trị công. Ngoài ra, đáng lưu ý nữa, nó đo sức sống của cộng đồng, bảo tồn văn hoá, và sự cân bằng trong sử dụng thời gian của người dân.
Chính phủ nào thì cũng cam kết hùng hồn là mình đi theo "phát triển bền vững", nhưng trên thực tế, những cộng đồng yếu thế, văn hoá và môi trường hay phải trả giá cho các dự án phát triển kinh tế, và chỉ khi dùng một công cụ như GNH thì người ta mới có thể định lượng những trả gía này. Với triết lý phát triển mới, nếu GDP tăng nhưng GNH giảm thì chính phủ vẫn bị coi là thất bại.
Khái niệm GNH của Bhutan ngày càng có ảnh hưởng rộng rãi. Phần lớn nội dung của nó được ứng dụng trong "Chỉ số An sinh" của Canada. Năm ngoái, nước Anh cho ra đời ngày "Hành động vì Hạnh phúc". Hàng loạt các thành phố Mỹ đã công bố các dự án đo lường hạnh phúc và an sinh cho cư dân của mình.
Một cuộc sống hạnh phúc, tóm lại, không phải chỉ có cơm no, áo ấm, mà là khi con người tin tưởng nhau, hàng xóm láng giềng chan hoà, thân ái, và người dân được chính quyền tôn trọng thông qua những thể chế dân chủ.
Quan điểm "làm giầu trước hết, dọn dẹp thiệt hại sau" được thực hiện ở nhiều quốc gia trong mấy thập kỷ qua đã gây hại khôn lường. Không cần đâu xa, chỉ cần nhìn vào chất lượng sống xuống cấp ở các thành phố Trung Quốc và làn sóng di cư của những người khá giả ra khỏi nước này để thấy rõ là tiền không mua được hạnh phúc. Khi quan hệ giữa người và người và giữa người với thiên nhiên đã trở nên cằn cỗi thì có ngồi trong Lexus người ta cũng chỉ là một kẻ bất hạnh.

Cuốn sách này dành tặng cho những ai có thị lực tốt nhưng không nhìn thấy được bản chất sự việc bằng đôi mắt của mình.” Tác giả Allan và Barbara Pease là hai chuyên gia nổi tiếng thế giới trong lĩnh vực giao tế nhân sự và ngôn ngữ cơ thể. Qua "Cuốn Sách Hoàn Hảo Về Ngôn Ngữ Cơ Thể" này, bạn sẽ được cung cấp những điều cần thiết để có thể nhận biết các cảm nghĩ mà người khác đang cố giấu. Theo cách đơn giản nhất, các tác giả đã hướng dẫn khá toàn diện những vấn đề:- Cách tạo ấn tượng tốt đẹp với người khác - Cách nhận biết một người đang nói dối - Cách khiến người khác hợp tác với mình - Cách tham dự phỏng vấn và thương lượng hiệu quả -Cách chọn bạn đời tâm đầu ý hợp.

Nếu bạn cần hiểu rõ hơn con người mình? Nếu bạn là con người nghiên cứu? Nếu bạn thích tâm lý học? Cuốn sách này phù hợp với bạn......... Một cuốn sách viết trên nền tảng Tâm lý học MTBI

Nghề nào cho bạn nghề nào cho tôi có thể coi là một cuốn cẩm nang giúp bạn hiểu rõ về bản thân và đối tác của mình từ sếp cho tới các đồng nghiệp, từ bạn bè cho tới người thân,… “chỉ ra cho bạn con đường đúng đắn đem lại cảm hứng cho cuộc sống và công việc của bạn.” Từ đó, cuốn sách mang đến cho bạn một cái nhìn toàn diện hơn về bản thân, đồng thời giúp bạn lập được một kế hoạch khả thi cho sự nghiệp của mình.


Khác với các công cụ phân loại tính cách phức tạp khác, Nghề nào cho bạn nghề nào cho tôi sử dụng những bài trắc nghiệm đơn giản, ngắn gọn để đưa ra những đánh giá chính xác về con người. Mô hình phân tích tính cách theo màu sắc kiểu Q của tác giả Shoya Zochi được trình bày cụ thể và sinh động, dẫn dắt người đọc vào một hành trình thú vị, giúp chúng ta khám phá những đặc điểm tính cách sâu thẳm của bản thân, hiểu được bản chất khác biệt giữa những người mang tính cách khác nhau, nhờ đó chúng ta không chỉ tránh được những mâu thuẫn không đáng có, mà còn có thể tìm kiếm và phát huy những khác biệt mang tính bổ sung cho nhau một cách hiệu quả nhất. Bên cạnh đó, cuốn sách chỉ ra những công việc phù hợp, những định hướng nghề nghiệp hữu ích, cũng như điểm mạnh điểm yếu của từng nhóm người, cho phép chúng ta có thể điều chỉnh công việc hoặc thay đổi cách nhìn nhận trong các mối quan hệ một cách uyển chuyển.

Với tất cả những ưu điểm đó, Nghề nào cho bạn nghề nào cho tôi thực sự là một cuốn sách hữu ích cho bạn đọc Việt Nam, dù đang là sinh viên hay đã đi làm, dù là nhân viên hay người quản lý – những người thực sự mong muốn có được một công việc phát huy được hết khả năng của mình, không phải là để trở nên nổi tiếng hay giàu có, mà để khiến bạn cảm thấy thoải mái, dễ chịu nhất với mỗi ngày đang sống.

Đọc cuốn sách Nghề nào cho bạn nghề nào cho tôi giống như bạn được khám phá một hành trình thú vị, trong hành trình đó bạn sẽ được gặp gỡ rất nhiều người, có những người bạn thấy hình như đã gặp ở đâu đó, cũng có người hoàn toàn xa lạ với bạn. Đó chính là khi bạn kết nối họ – nhân vật trong hành trình – với những người sống quanh bạn, hoặc có thể là những người bạn sẽ gặp trong tương lai.

Và có thể nói, kết quả rõ rệt nhất sau khi đọc xong cuốn sách này chính là “khả năng đọc được ý nghĩ của người khác”, vì bạn biết cách hiểu và chấp nhận những khác biệt của con người, mà sự thăng tiến trong nghề nghiệp và sự thành công trong cuộc sống lại phụ thuộc nhiều vào “kỹ năng con người” đó.

“Với hàng nghìn người Mỹ, kiệt tác dài 276 trang của Shoya Zichy, cuốn Nghề Nào Cho Bạn Nghề Nào Cho Tôi đã cùng lúc chấm dứt bóng ma khiếp đảm của nạn thất nghiệp. Và làm thoả mãn những người đang buồn rầu trước sự biến đổi phức tạp của nền kinh tế quốc gia và thế giới…”

Tính cách phản ánh hành động tưởng như là chuyện bình thường, nhưng thực tế, hầu hết mọi người đều không có được công việc thực sự phù hợp với tính cách của họ. Career Match sẽ cùng bạn thực hiện bài tự kiểm tra đơn giản trong 10 phút để xác định kiểu tính cách cụ thể của bạn, từ đó giúp bạn:

Xác định được các loại công việc sẽ gây hứng thú và đem lại niềm vui cho bạn.

Xác định ông chủ phù hợp và môi trường làm việc bạn cần phát triển.

Xác nhận tính đúng đắn của con đường bạn đang đi hoặc giúp bạn tìm thấy một hướng mới tốt hơn.

Nếu công việc bạn đang làm không khiến bạn thấy thực sự hồ hởi và say mê, thì đã đến lúc bạn nên nghĩ đến một nghề khác. Hãy đọc kỹ cuốn sách, bạn sẽ thấy những lời giải thích hợp lý về lựa chọn nghề nghiệp và những câu chuyện có thật về những người đã thực sự cảm thấy hài lòng vì công việc phù hợp với tính cách của họ, và họ đã gặt hái được nhiều thành công với nghề nghiệp đó.


          Được xem như sự tiếp nối của cuốn sách "Chiếc Lexus và cây ôliu", cuốn sách góp phần mổ xẻ cấu trúc đương đại của nền kinh tế và chính trị thế giới trong kỷ nguyên toàn cầu hóa. Khái niệm "phẳng" ở đây đồng nghĩa với việc dỡ bỏ những rào cản về chính trị cùng với sự tiến bộ vượt bậc của công nghệ thông tin và khoa học kỹ thuật. Đó là những yếu tố đã góp phần làm thế giới "phẳng" ra.
Vẫn bằng cách kể những câu chuyện hứng thú và sinh động, tác giả đã giải thích rõ ràng và thuyết phục về quá trình làm phẳng thế giới: Bắt đầu khi nào? Diễn tiến ra sao? Những nhân tố nào đã làm phẳng thế giới?
Trong thế giới phẳng ngày nay - như tác giả nói - không chỉ các quốc gia, các tập đoàn kinh tế lớn như DELL, ILB hay WAL-MART mà các cá nhân ở khắp nơi trên hành tinh này (chỉ cần kết nối Internet và tiếp cận các công cụ của thế giới mới) đều có thể cộng tác với nhau trong những chuỗi cung toàn cầu để tạo ra những giá trị gia tăng lớn hơn!

Thecoffeelife!!!!!!1


Hy vọng các bạn sẽ thích quyển sách này!

Adam Khoo - một trong những doanh nhân trẻ thành công nhất ở Singapo - tác giả của cuốn sách này. Cuốn sách viết về một cậu bé từ " ngu đần" sau quá trình học tập trở thành một cậu bé " tài năng". Cuốn sách viết về các phương pháp học tập hiện đại rất thích hợp với các bạn học sinh cũng như sinh viên. Cuốn sách này đề cập đến niềm tin của con người, " khi niềm tin đủ lớn, chúng ta có thể làm được những gì ta muốn"..

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.